Trả lời chất vấn của đại biểu HĐND tỉnh Hải Dương: "Gian lận" cả với đại biểu và luật pháp (!?)

(Lao Động) Ngày 17.6.2013, Báo Lao Động đăng bài: “Đền bù giải phóng mặt bằng ở Hải Dương: Giá 1m2 đất không bằng nửa cân thịt bò”. Sau bài báo này, đại biểu HĐND tỉnh Hải Dương đã chất vấn UBND tỉnh Hải Dương về những nội dung Báo Lao Động nêu.

Tuy nhiên, trả lời chất vấn của UBND tỉnh vẫn quanh co, thậm chí có thể nói là “gian lận” cả với dân, đại biểu HĐND.
Đại biểu HĐND tỉnh Hải Dương yêu cầu UBND tỉnh Hải Dương trả lời chất vấn: “Báo Lao Động số 133 - ra ngày 17.6.2013 đăng bài “Giá tiền đền bù 1m2 đất không bằng nửa cân thịt bò” - phản ánh việc đền bù giải phóng mặt bằng dự án đường 394 ở thôn Cậy, xã Long Xuyên (huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương) rất không công bằng giữa các hộ dân có đất phải giải tỏa, mặc dù thửa đất có cùng nguồn gốc xuất xứ, có hộ được đền bù 4 triệu đồng/m2, nhưng có hộ chỉ nhận được hỗ trợ 100.000 đồng/m2.
Sự việc này đã gây bức xúc cho 119 hộ dân ở đây và tình trạng khiếu kiện kéo dài đã hơn 2 năm”. Theo yêu cầu trả lời chất vấn này, tại văn bản số 85 (ngày 12.7), ông Nguyễn Anh Cương (Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hải Dương) ký trả lời: “... Phần diện tích đất thuộc hành lang đường giao thông 394 khi thu hồi để đầu tư xây dựng, nâng cấp đường 394 không phải là “đất ở”, nên theo quy định chỉ được hỗ trợ công “vượt lập” là 100.000 đồng/m2, nhưng các hộ lại cho rằng các hộ sử dụng từ trước ngày 15.10.1993, sử dụng ổn định không tranh chấp và phải được bồi thường theo đơn giá ''đất ở'' là 4 triệu đồng/m2 là không có cơ sở”.
Xin nhắc lại, trong phần trả lời chất vấn (nêu trên) của UBND tỉnh Hải Dương  đã dùng từ “vượt lập” để làm cơ sở hỗ trợ khi Nhà nước thu hồi đất là 100.000 đồng/m2.

Trao đổi với phóng viên Báo Lao Động, luật sư Phạm Ngọc Minh (Công ty Luật TNHH YouMe, Đoàn luật sư TP.Hà Nội) khẳng định: “Trong pháp luật đất đai liên quan đến bồi thường, hỗ trợ khi Nhà nước thu hồi đất, không có khái niệm “vượt lập” để làm căn cứ xác định bồi thường hoặc hỗ trợ người dân khi bị thu hồi đất. Có thể nói đây là “thủ pháp” - hay nói cách khác là sự “gian lận” luật pháp - đánh tráo khái niệm luật pháp làm cho người dân hiểu không đúng về tính ưu việt trong chính sách pháp luật của Nhà nước”.
Hơn thế nữa, cũng trong phần trả lời chất vấn của UBND tỉnh  nêu căn cứ: “Không phải là “đất ở” nên theo quy định chỉ được hỗ trợ công “vượt lập” là 100.000 đồng/m2”. UBND tỉnh trả lời chất vấn đại biểu HĐND theo cách này cũng chẳng khác nào sự “gian lận” pháp luật đối với đại biểu HĐND và nhân dân. Bởi lẽ, theo quy định của pháp luật về đất đai thì không chỉ có “đất ở” mới được bồi thường, mà cả những loại đất khác cũng được bồi thường khi Nhà nước thu hồi đất.
Cụ thể, theo quy định tại đều 44, Nghị định 84/2007/NĐ-CP của Chính phủ về bồi thường, hỗ trợ về đất khi Nhà nước thu hồi đất đối với đất sử dụng trước ngày 15.10.1993 mà không có giấy tờ về quyền sử dụng đất... thì những trường hợp sau đây vẫn được bồi thường khi Nhà nước thu hồi đất: “Đất đang sử dụng là đất có nhà ở”; “đất đang sử dụng vào mục đích phi nông nghiệp (không phải đất ở)”; “đất đang sử dụng vào mục đích nông nghiệp”... Những loại đất này theo quy định của pháp luật, người dân được bồi thường theo từng trường hợp cụ thể.


Đánh giá về trả lời trên của UBND tỉnh Hải Dương, GS Đặng Hùng Võ (nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường) cho rằng: “Trong trường hợp này thì trả lời của địa phương  có lẽ chưa thỏa đáng; bởi vì, nó chưa thực sự phản ánh đầy đủ quy định của pháp luật hiện nay. Đây là khu vực có đất ở, có những đất là do UBND xã giao cho hộ gia đình, cá nhân làm nhà ở, làm đất ở và xây dựng nhà ở, cũng có những đất do cơ quan xí nghiệp giao cán bộ, công nhân viên làm nhà ở.
Mặt khác, ở đây có liên quan đến lý do về hành lang an toàn giao thông đường bộ (đây là lý do để cơ quan chức năng Hải Dương chỉ hỗ trợ người dân công “vượt lập” là 100.000 đồng/m2 đất). Nghị định 181 đã có quy định về đất sử dụng cho các hành lang an toàn giao thông đường bộ. Nói về hành lang an toàn giao thông đường bộ, tôi có thể nói rằng, mặc dù đã quy định là hành lang an toàn giao thông thì người sử dụng đất vẫn có quyền sử dung, chỉ có bị hạn chế một số điểm.
Ví dụ, chỗ này dứt khoát phải thu hồi - bởi vì không thu hồi thì xảy ra mất an toàn giao thong - thì Nhà nước phải thu hồi và phải bồi thường; còn những trường hợp Nhà nước không thu hồi mà người dân đang sử dụng thì vẫn được sử dụng, và khi nào Nhà nước thu hồi thì phải bồi thường như thửa đất bình thường”.
HĐND là cơ quan quyền lực cao nhất ở địa phương, đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân, vì vậy không thể tồn tại bất kỳ sự “gian lận” nào làm phương hại đến lợi ích của nhân dân!
Theo Đỗ Lê Tảo (Báo Lao Động, ngày 05.08.2013)

Ngày 17.6.2013, Báo Lao Động đã có bài viết:
Đền bù giải phóng mặt bằng ở Hải Dương: Giá 1m2 đất không bằng nửa cân thịt bò

(Lao Động) - Năm 2010, huyện Bình Giang (Hải Dương) giải quyết đền bù giải phóng mặt bằng, thực hiện dự án nâng cấp, cải tạo đường 394 (đoạn đi qua thôn Cậy, xã Long Xuyên).

Việc đền bù ở đây bất công bằng đến nỗi làm 119 hộ dân phải long đong trong bức xúc, khiếu  kiện suốt hơn 2 năm qua. Đại diện cho 56 hộ dân ở thôn Cậy - bà Trần Thị Thúy - bức xúc: “Chính quyền huyện Bình Giang dùng “chiêu bài” ép dân nhận giá đền bù đất đai tới mức 1m2 không bằng một nửa cân thịt bò”.

Trả lời chất vấn của đại biểu HĐND tỉnh Hải Dương: “Gian lận” cả với đại biểu và luật pháp (!?)Bất công tột độ
Xác minh đơn thư của bạn đọc, chúng tôi nhận thấy, trong khi mức bồi thường theo giá đất ở mà Nhà nước quy định là 4 triệu đồng/m2 thì rất nhiều hộ gia đình chỉ nhận được số tiền 100.000 đồng/m2. Số tiền này thay vì được gọi là “đền bù” thì được gọi là “hỗ trợ”.
Cụ thể, trường hợp gia đình anh Đỗ Văn Thiệp, được bố mẹ để lại cho 3 anh em trong gia đình, mỗi người một lô đất trên mảnh đất do xã Long Xuyên cấp (năm 1965). Thế nhưng, khi được nhận tiền đền bù, chỉ có hộ của anh trai cả là Đỗ Văn Tiến được đền bù theo đúng giá 4 triệu đồng/m2, những người còn lại chỉ được nhận tiền hỗ trợ 100.000 đồng/m2.
Bất công bằng đến khó hiểu trong trường hợp gia đình anh Phạm Văn Hùng là 3 người con cùng được bố mẹ chia cho 4 mảnh đất giống nhau về nguồn gốc, nhưng khi chính quyền đền bù, họ nhận được 3 mức giá khác nhau: 100.000 đồng/m2, 2 triệu đồng/m2 và 4 triệu đồng/m2.
Cũng thật nực cười, chị Tô Thị Hòa (sinh năm 1962) và anh Phạm Văn Hải (sinh năm 1964), sau 12 năm chung sống, hai anh chị đã ly hôn và chia nhau mảnh đất 50m2. Tuy nhiên, cùng một thửa đất như nhau, nhưng chị Hòa được đền bù 100.000 đồng/m2, trong khi anh Hải được đền bù 4 triệu đồng/m2.
5 anh em nhà anh Phạm Văn An thừa hưởng diện tích đất do bố để lại đã được xã cấp từ năm 1960, sau đó tách ra làm 5 hộ khác nhau. 4 người em của anh An được đền bù 4 triệu đồng/m2, nhưng riêng hộ của anh An lại được bồi thường 100.000 đồng/m2 (?).
Về việc đền bù đất bất công bằng này, người dân ở Bình Giang đã tham vấn chuyên gia đất đai Đặng Hùng Võ (nguyên Thứ trưởng Bộ TN&MT) và được ông Võ khẳng định: “Các hộ gia đình có hoàn cảnh giống nhau thì mức bồi thường phải được như nhau. Đấy là nguyên tắc mà chúng ta biết rằng, chắc chắn không ai nói nguyên tắc này là sai... Những trường hợp đó mà bồi thường khác nhau thì chắc chắn là phương án bồi thường đang có vấn đề”.

Giá 1m2 đất không bằng nửa cân thịt bò
Ngoài những trường hợp điển hình về việc bồi thường bất công bằng nêu trên, còn vô số những trường hợp khác cũng rơi vào tình trạng tương tự, tạo nên “làn sóng” khiếu kiện hơn 2 năm qua. Thế nhưng, chính quyền huyện Bình Giang vẫn nhất mực trả lời người dân rằng: Căn cứ vào bản đồ 299- năm 1980 để giải quyết.
Theo đó, những hộ “lấn, chiếm” - hay nói theo cách của chính quyền huyện Bình Giang- là “vượt lập”, không có trong bản đồ 299 - thì chỉ được “hỗ trợ” 100.000 đồng/m2. Làm việc với phóng viên Báo Lao Động, ông Cao Ngọc Quang (Phó Giám đốc Sở TN&MT tỉnh Hải Dương) “lật tẩy” quan điểm của chính quyền huyện Bình Giang, rằng: Bản đồ 299 không phải là cơ sở pháp lý (chính quyền huyện Bình Giang giải thích với dân là cơ sở pháp lý), sổ mục kê chỉ là cơ sở xác định nguồn gốc người dân đã ở đó. Như vậy đã rõ ràng, việc dùng bản đồ 299 như một “bảo bối” để ép giá bồi thường cho người dân xuống 100.000 đồng/m2 là thiếu thuyết phục.
Một “lý lẽ” khác được chính quyền huyện Bình Giang nại ra để “ép giá” đền bù là người dân đã lấn chiếm “hành lang an toàn giao thông” đã được công bố, cắm mốc. Về vấn đề này, ông Đào Quang Hiệp (Trưởng phòng Quản lý giao thông vận tải tỉnh Hải Dương) thừa nhận thực tế cho thấy, lỗi không thuộc về người dân: “Tài liệu liên quan đến việc công bố (mốc giới, hành lang an toàn giao thông) ngày xưa hình thức như thế nào thực sự là chịu, chắc chắn là không có tài liệu đâu; ngay cả tài liệu chuyển từ loại đường cấp huyện lên thành loại đường cấp tỉnh cũng không tìm được”.
Như vậy, theo quy định của pháp luật thì không thể “kết tội” người dân  lấn, chiếm hành lang an toàn giao thông. Thêm nữa, làm việc với phóng viên Báo Lao Động, ông Vũ Quang Sang (Chủ tịch UBND huyện Bình Giang) cũng đã phải thừa nhận: Công tác quản lý đất đai ở địa phương bị buông lỏng, yếu kém. Vậy thì, người dân không thể phải gánh chịu sự thiệt thòi do lỗi của các cấp chính quyền địa phương.
Cũng trong buổi làm việc với phóng viên Báo Lao Động, ông Vũ Quang Sang đưa ra đề xuất: Nếu cấp trên (tỉnh Hải Dương) có văn bản hướng dẫn việc sử dụng bản đồ 299 (nói trên) không phải là căn cứ để giải quyết việc bồi thường, thì huyện Bình Giang sẽ giải quyết lại việc bồi thường cho các hộ dân.
Theo Đỗ Lê Tảo (Báo Lao Động, ngày 17.06.2013)
 

Trường hợp cần sự hỗ trợ của Công ty Luật TNHH YouMe, quý khách vui lòng liên hệ:

Công ty Luật TNHH YouMe
Địa chỉ: Tòa nhà Phương Đông, số 33 Giang Văn Minh, Ba Đình, Hà Nội
Hotline: 0243 7349234/ 0966770000
Email: info@youmevietnam.com.